Đăng lúc
04:46 23.08.2025
Mắc ung thư gan với khối u 19 cm, nặng 2kg, tiên lượng chỉ còn 3 tháng… thế nhưng, vị giáo sư này đã chiến thắng bạo bệnh một cách ngoạn mục và sống khoẻ mạnh suốt 12 năm sau đó. Dưới đây là chia sẻ từ chính trải nghiệm của ông.
Giáo sư Hàn Bách Sanh từng có một cuộc sống bình yên với công việc giảng dạy và chăm lo cho con gái. Nhưng tháng 4 năm 2008, sự yên ổn ấy bị phá vỡ khi bác sĩ phát hiện trong gan ông một khối u khổng lồ dài gần 19 cm, nặng 2 kg. Ông được chẩn đoán ung thư gan – căn bệnh có tiên lượng xấu bậc nhất. Sau ca phẫu thuật đầu tiên, bác sĩ thậm chí không đề nghị hóa trị vì cho rằng ông khó sống lâu.
Thế nhưng, ung thư không dừng lại. Nó tái phát và di căn lên phổi, buộc ông phải trải qua 2 lần phẫu thuật, 25 lần hóa trị, 12 lần xạ trị. Mỗi chặng đường là một thử thách khắc nghiệt: nỗi đau thể xác, sự tuyệt vọng trước những thông báo di căn, và cảm giác nơm nớp chờ kết quả xét nghiệm. Ông đã trải đủ chua cay ngọt bùi, từ lo lắng, sợ hãi cho đến hy vọng mong manh.
Đối diện với khủng hoảng ấy, Hàn Bách Sanh hiểu rằng muốn con đường chống ung thư bớt gập ghềnh, ông phải thay đổi chính mình. Ông học cách gạt bỏ suy nghĩ tiêu cực, rèn thói quen thư giãn, điều chỉnh chế độ ăn uống và dần cởi bỏ những quan niệm cứng nhắc tích tụ nhiều năm. Nhờ sự kiên trì ấy, 12 năm đã trôi qua, căn bệnh không tái phát. Giờ đây, ông sống khỏe mạnh và thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước khi lâm bệnh.
Giáo sư Hàn Bách Sinh
Dưới đây là những bí quyết của ông:
Với Giáo sư Hàn Bách Sanh, bước ngoặt lớn nhất trong hành trình chống ung thư không chỉ nằm ở ca mổ hay những đợt hóa trị kéo dài, mà bắt đầu từ việc ông dám thay đổi chính mình. Trước khi phát bệnh, ông là một người cha nghiêm khắc, thường xuyên trách mắng con gái với kỳ vọng con phải sống kỷ luật, gò ép theo khuôn mẫu. Sự nghiêm khắc ấy, vô tình, đã đẩy mối quan hệ cha con vào trạng thái căng thẳng, lạnh nhạt. Khi cận kề cái chết, ông nhận ra, nếu không tháo gỡ nút thắt này, con gái có thể mang theo tổn thương cả đời, còn bản thân ông sẽ chẳng bao giờ thanh thản.
Vậy nên, ông quyết định làm một việc hiếm thấy ở những bậc phụ huynh Á Đông: chủ động xin lỗi con. Ông thừa nhận, đó không phải là hành động dễ dàng, bởi nhiều người sợ rằng "xin lỗi" đồng nghĩa với sai. Nhưng ông lại phản vấn: "Có nhất định mình luôn đúng không? Con người hiện đại cứ khăng khăng giành phần phải, tranh chấp hơn thua, nên mới sinh ra nhiều đau khổ như vậy." Ông nhận ra, chỉ cần đủ khiêm nhường để xin lỗi, quan hệ sẽ nhẹ nhàng hơn, cảm xúc tiêu cực sẽ không còn bủa vây.
Từ trải nghiệm ấy, ông đúc rút: cảm xúc tiêu cực chính là môi trường thuận lợi cho bệnh tật, trong khi tâm tình vui vẻ lại là một "liều thuốc chống ung thư" mạnh mẽ. Để đạt được niềm vui, cần bắt đầu từ mối quan hệ giữa người với người. Nếu biết đặt mình vào vị trí người khác, hiểu rằng ai cũng có nỗi khổ riêng, ta sẽ dễ dàng cảm thông và giữ được tâm thế tích cực.
Quá trình tự xét lại bản thân đã giúp ông cởi bỏ lớp áo khắt khe, trở nên bao dung hơn với con gái. Kết quả là mối quan hệ được hàn gắn, con gái có thể chia sẻ với ông những tâm sự sâu kín, còn ông học được cách lắng nghe bằng cả trái tim. Bây giờ, hai cha con thay nhau nấu ăn, đôi khi con gái còn mang cơm trưa cho cha. Những hành động nhỏ ấy chính là minh chứng rõ nhất: buông bỏ tiêu cực, con người không chỉ khỏe mạnh hơn mà còn tìm lại được hạnh phúc giản dị trong đời sống.
Nếu như trước kia, ông sống trong guồng quay căng thẳng của nghiên cứu và giảng dạy, thì sau bệnh, Hàn Bách Sanh học cách làm chậm lại. Mỗi ngày, ông dành thời gian ngâm chân trong nước muối lạnh – một phương pháp mô phỏng cảm giác chạm biển, giúp cơ thể giảm hưng phấn, cân bằng thần kinh giao cảm và phó giao cảm. Ông kết hợp thiền và thở bụng sâu để điều chỉnh nhịp sinh học.
Điểm đáng chú ý là ông coi giấc ngủ là "liều thuốc chống ung thư tự nhiên". Muốn ngủ ngon, cần tâm trí tĩnh lặng, và điều này không thể đến từ thói quen ngâm chân bằng nước nóng trong lúc xem ti vi – cách mà nhiều người vẫn làm. Ngược lại, ông tạo ra những "khoảng dừng" 5–10 phút không nghĩ ngợi gì, coi đó là hành động nuôi dưỡng năng lượng phục hồi.
Nếu sinh hoạt quyết định trạng thái tinh thần, thì dinh dưỡng là "vũ khí sinh học" của Hàn Bách Sanh. Ông chủ trương ăn đơn giản nhưng đa dạng, không tính toán chi li calo, mà tập trung vào hai nguyên tắc: giảm dần cái xấu, tăng cường cái tốt.
Giảm thiểu: đồ ngọt, thực phẩm chế biến sẵn, tinh bột tinh chế, thịt đỏ, dầu kém chất lượng. Tăng cường: ngũ cốc nguyên cám (gạo lứt, diêm mạch), rau quả đủ màu (bông cải xanh, cải thảo, củ dền, cải xoăn), các loại gia vị giàu chất chống oxy hóa (tỏi, nghệ, hương thảo), protein thực vật (đậu, đậu lăng, đậu phụ) và chất béo tốt từ hạt, dầu ô liu, dầu hạt lanh.
Ông cũng chú ý đến tỷ lệ cân bằng trong bữa ăn: 1/4 rau, 1/4 trái cây, 1/4 ngũ cốc, 1/4 protein và dầu. Những bữa salad trộn rau diếp, dầu tốt, các loại hạt và đôi khi thêm ít ức gà là ví dụ thường thấy trên trang cá nhân của ông. Ngoài ra, ông còn uống trà xanh (3–5 ly/ngày), bổ sung sữa mầm đậu nành, men vi sinh để cải thiện hệ vi khuẩn đường ruột – yếu tố ngày càng được chứng minh liên quan trực tiếp tới miễn dịch và ung thư.
Đặc biệt, ông coi việc nấu ăn với tâm thế vui vẻ là một phần trong liệu pháp. Bữa cơm gia đình không chỉ bổ sung dưỡng chất mà còn lan tỏa năng lượng tích cực, hình thành một "chu trình hạnh phúc": người nấu thấy ý nghĩa, người ăn thấy ngon miệng, cơ thể hấp thu tốt hơn.
Trường hợp của Hàn Bách Sanh khẳng định một sự thật khoa học: y học hiện đại và lối sống lành mạnh cần được xem là hai mặt của một quá trình điều trị. Phẫu thuật, hóa trị, xạ trị mang tính quyết định trong giai đoạn cấp bách; nhưng về dài hạn, chính những điều chỉnh trong sinh hoạt, dinh dưỡng, tinh thần mới tạo ra môi trường nội sinh chống lại tái phát và di căn.
Ông là minh chứng sống động cho một xu hướng mới trong ung thư học: không chỉ chữa "cái u", mà còn tái cấu trúc toàn bộ đời sống của bệnh nhân. Từ đó, cơ thể không chỉ "sống sót" mà còn đạt tới trạng thái khỏe mạnh và hạnh phúc hơn trước bệnh.