Hay TV Trinitron rồi TV màu Không chỉ dừng ở đó, Sony còn tạo nên thành công nhờ những mối hợp tác mang tính nền tảng. Công ty đã cùng Philips phát triển chuẩn đĩa CD cử kỹ sư sang Eindhoven làm việc trực tiếp trong phòng thí nghiệm của đối tác, lần đầu tiên một công ty Nhật nghiên cứu song hành cùng một đối tác châu Âu, thể hiện tầm nhìn toàn cầu sớm hơn thời đại.
Sau đó áp dụng bài học đó vào dự án PowerBook cùng Apple, qua đó học hỏi được tư duy thiết kế công nghiệp cực kỳ tinh tế của Apple. Chỉ với nửa trang tài liệu, Sony biến một chiếc desktop 4.500 đô thành laptop 2.2 kg trong 13 tháng. Hai trải nghiệm này cho thấy Sony không chỉ đổi mới bên trong, mà còn biết cách biến hợp tác bên ngoài thành một phần của hệ sinh thái sáng tạo của mình.
Điều gì khiến Sony liên tục tái định nghĩa thị trường
Tuy nhiên, điều tạo ra sự khác biệt thật sự không phải là công nghệ. Đó là văn hóa: đổi mới không bắt đầu từ chiến lược, mà từ con người. Công nghệ chỉ là chất xúc tác.
Sony, hay nói cách khác là Morita, tin vào “know-who” hơn “know-how”, tức là coi trọng việc kết nối con người hơn là khoe khoang chuyên môn. Kỹ sư không được phép ở mãi trong R&D. Họ phải luân chuyển qua nhà máy, rồi ra cửa hàng bán lẻ, rồi quay lại phát triển sản phẩm. Người thiết kế phải trực tiếp bán thứ mình tạo ra. Mỗi tuần còn có những buổi gặp mặt uống bia để mọi người thoải mái trao đổi, bất kể phòng ban, cấp bậc. Ngay cả khi hợp tác với Philips làm CD, Sony đưa sản phẩm ra thị trường nhanh hơn, không phải vì công nghệ tốt hơn, mà vì kiến thức di chuyển trong tổ chức nhanh hơn.
Akio và cách nhìn về việc kết nối con người để tạo nền tảng cho sự thay đổi
Ngoài ra, Morita không xây dựng Sony dựa trên quy trình hay biểu đồ. Ông xây dựng nó trên sự tò mò, sự cởi mở, và ý chí không chịu đứng yên. Khi kỹ sư, công nhân, bán hàng và lãnh đạo đều hiểu lẫn nhau, tri thức không bị mắc kẹt trong bất kỳ “ngăn kéo” nào nữa, nó được luân chuyển, va đập và tiến hóa. Chính mạng lưới con người ấy biến Sony thành một “cỗ máy tình cờ”, nơi những ý tưởng lớn sinh ra từ va chạm nhỏ, và mọi mối quan hệ đều có thể trở thành khởi đầu của một phát kiến mới.
Đó cũng là lý do Sony luôn đi trước một nhịp trong những làn sóng công nghệ đầu tiên. Và cũng là lý do vì sao những tập đoàn như Apple sau này đã học theo: lấy cảm hứng từ “người thầy vô hình” mang tên Sony.
Suy tàn
Nhưng rồi thời đại thay đổi. Morita rời đi, Sony bắt dầu suy yếu: TV lỗ triền miên. Điện thoại thất bại. PC VAIO biến mất. Khi mọi thiết bị trở thành “máy tính,” Sony, vốn xuất sắc về phần cứng, lại hụt hơi vì thiếu tư duy phần mềm. Họ nhầm lẫn khi coi “software” là nội dung như âm nhạc, phim ảnh thay vì là nền tảng tính toán, hệ điều hành, và đám mây, vốn là những thứ đã định hình kỷ nguyên mới. Trong khi Apple, Microsoft hay Nvidia đã phát triển triết lý riêng trên nền tảng mà Sony từng khơi nguồn: cởi mở, xoay vòng con người, và đo lường “ai bạn biết” thay vì “bạn biết gì.”
Thời hoàng kim của Sony có thể đã qua, nhưng nếu nói về cách nghĩ khác biệt và dám thay đổi thị trường, hiếm ai vượt được Akio Morita – và sau này là Steve Jobs
Tuy vậy, cốt lõi vẫn còn nguyên giá trị: kết nối là một loại năng lực. Nếu không rèn luyện, nó sẽ mất đi.
Ngày nay, khi AI đang viết lại mọi luật chơi, câu chuyện Sony giống như một tấm gương. Nó nhắc rằng đổi mới không phải là sở hữu công nghệ tốt nhất, mà là sở hữu những con người biết đặt câu hỏi, dám thử nghiệm, và không ngại bước vào vùng chưa ai dám đến.
Kết luận
Sony của Akio Morita từng là hình mẫu để Steve Jobs noi theo. Nhưng hơn cả di sản sản phẩm, điều còn lại là một triết lý: thế giới thuộc về những người có những câu hỏi hay, và biết kết nối mình với những người khác đủ sâu để cùng đi tìm câu trả lời.
Morita từng giữ một danh bạ với hơn 10.000 cái tên. Đó không chỉ là mạng lưới quan hệ, mà là nền tảng cho tư duy đổi mới mà Apple và Thung lũng Silicon sau này tiếp tục phát triển. Và như bài học cuối của ông đã nói: tương lai không thuộc về những ai có kế hoạch tốt nhất, mà thuộc về những ai có câu hỏi hay nhất và những người cùng họ tìm cách trả lời.
Nguồn: [1][2][3]